Ngày Em Đi

Đan Nguyên

Ngày em ra đi Em chỉ mang con tim hành lý Để quên mùa đông Cho tháng năm anh thêm lạnh lùng. Đôi tay hôm nào Dìu nhau trong cơn mê đầy Giờ đôi tay ấy Lau ngấn lệ ngàn lời biệt ly. Chiều trên sân ga Tia nắng nghiêng nghiêng xuyên ngàn lá Giấc mơ đời ta Theo chuyến xe, tan trong nhạt nhoà. Bên nhau phút này Làm sao anh xa con tàu Lệ em tuôn mãi Ai biết được lòng mình khổ đau. Tiếng còi vang, Còi vang để mang em về đó Lòng anh nát tan theo con tàu Tàu xa khuất bóng Anh ngỡ rằng mình còn chiêm bao. Đường em đang đi Em có nghe con tim vừa ý Chắc con đường vui Đang nở hoa nên quên hẹn thề. Cô đơn anh về Đường xưa mưa rơi âm thầm Từng đêm nuối tiếc Anh đã nghe hồn mình lạnh câm.

VIDEO