Mùa Xuân Lá Khô

Đan Nguyên

Tôi trở lại vùng hành quân Vùng xa xôi đá sỏi biết buồn Ba tháng hậu phương yên bình Tuy vết thương chưa lành hẳn Tôi lại đi giữa lạnh sang đông. Đời tôi chinh chiến lâu năm Yêu lúc băng rừng như mộng tình nhân Kiếp chúng tôi như kiếp sông dài Trôi đi miệt mài nào ai biết cho ai. Tôi đến đơn vị lại đi Nhọc hơi đâu đếm mỏi tháng ngày Khi cánh dù mang tin lại Những lá thư xinh hậu tuyến Tôi ngẩn ngơ biết mùa xuân sang. Ở đây không có hoa mai Không có hoa đào trang điểm trần ai Những lá khô rơi xuống âm thầm Như trong một lần lòng tôi biết bâng khuâng. Em tôi không đẹp như đời tưởng Không áo xanh áo đỏ thơm hương Quen trên đường chiều lá khô rơi Ôi ngọc ngà giây phút chung đôi. Lá ơi sao rơi chi trên dòng sông chờ Cho tình cờ anh lính làm thơ Lời thơ êm như hơi thở Khi em nguyện chờ một người còn xa. Tôi đã quen rồi chuyện đi Và quen xa ánh đèn phố thị Nên dẫu mùa xuân đơn vị Không bánh ngon không rượu quý Tôi nào nghe thấy lạnh trong tôi. Chỉ thương em gái quê hương Trong ánh xuân hồng thiếu cả người thương Em hỡi em khi chiến chinh dài xa nhau từng ngày Và xa cả xuân nay.

VIDEO