LK Đường Về Quê Hương, Thương Hoài Ngàn Năm

Đan Nguyên, Băng Tâm

Đến bao giờ trở về Việt Nam Thăm đồng lúa vàng, thăm con đò chiều hoang Đường mòn quanh co ôm chân hàng tre thắm Nghe gió chiều nhẹ đưa. Đến bao giờ ta được nhìn ta Ta được nhìn ta trong niềm vui phố xưa Cô em đôi mắt ướt mang sầu chia ly Ra mừng đón anh về. Quê hương ơi, Việt Nam nước tôi Tôi mong ngày về từng phút người ơi Quê hương tôi nằm cạnh biển khơi Cho tôi tiếng khóc từ khi ra đời. Bây giờ mình đã đôi nơi Bây giờ buồn lắm người ơi Thương cho ai chờ mong héo hắt Nhắc qua để rồi đêm xuống ngậm ngùi. Mấy năm rồi tưởng chừng ngày qua Đêm nằm nhớ nhà, nhớ thương từng bạn xa Bạn vào rừng sâu, hay ra vùng sỏi đá Thương tiếc một thời qua. Nếu mai này muôn lòng nở hoa Ta lìa đất mới trong niềm vui chứa chan Quê hương yêu dấu với con đường thênh thang Tưng bừng đón ta về. Quê hương ơi, Việt Nam nước tôi Quê hương ơi, Việt Nam nước tôi Việt Nam! *** Ngàn năm thương hoài một bóng người thôi Tình đã khơi rồi mộng khó nhạt phai Trăng khuyết rồi có khi đầy Ngăn cách rồi cũng xum vầy Mây bay bay hoài ngàn năm. Lòng như con thuyền đổ bến tình yêu Ngại gió mưa chiều thuyền vẫn còn neo Ai đó dù có hững hờ, ai đó dù đã âm thầm Ra đi ôm trọn niềm thương. Thương hoài ôi ngàn năm còn đó Đá mòn mà tình có mòn đâu Tình đầu là tình cuối người ơi Suốt đời mình nguyện câu lứa đôi. Thời gian âm thầm như nước về khơi Lòng trót yêu người tình khó đổi thay Hoa thắm rồi có khi tàn Tình ấy chỉ đến một lần Tâm tư thương hoài ngàn năm.

VIDEO