Căn Nhà Màu Tím

Đan Nguyên

Chiều nhìn ra đầu ngõ Dâng dâng niềm thương nhớ Dáng xinh xinh một người. Ðược nghỉ hai ngày phép Mất hai hôm làm quen Em mới cho mình biết tên. Cuộc đời chinh chiến quanh năm với bưng biền Thì gót liễu mong manh làm sao bước song hành Anh chỉ e, ngại gió lay nụ tầm xuân vừa hé. Chiều nào khi về đến Ngang căn nhà màu tím Biết em đang trộm nhìn. Vào mộng chưa tỏ lối Bến mơ đang chờ nơi Chưa thấy ai vừa ý thôi. Đời người con gái, mưa sa giữa lưng trời Hạt xuống giếng ngậm ngùi, hạt rơi luống hoa cười Ai chẳng mong gặp bến trong khỏi hờn duyên má hồng. Đời anh đây đó mười phương Gặp em anh đã thương, càng thương Thương đôi môi đầy nhựa sống Thương tia mắt dào dạt sóng Tuổi ngọc xuân son, nét ngà uốn trăng tròn. Ðời em cao vút Trường Sơn Gặp em anh ước mong gì hơn Cho anh bông hồng còn thắm Cho anh trái ngọt vườn cấm Và còn cho nữa tiếng ru trẻ thơ. Nẻo đời muôn vạn lối Yêu nhau vì lời nói Mến nhau qua nụ cười. Dặn dò thêm lần cuối Xách đem cho bầy em Lưu bút ghi vài đứa quen. Ngày lành hăm sáu, hai mươi chiếc xe màu Chở đám cưới cô dâu cài hoa trắng sang cầu Ta nhìn nhau, tia mắt trao một nụ hôn ban đầu.

VIDEO