24 Giờ Phép

Đan Nguyên

Từ xa tôi về phép 24 giờ tìm người thương trong người thương Chân nghe quen từng viên sỏi đường nhà Chiều nghiêng nghiêng nắng đổ Và người yêu đứng chờ ngoài đầu ngõ bao giờ. Cửa tâm tư là mắt Nên khi đối mặt chuyện buồn dương gian lần mất Đưa ta đi về nguyên thủy loài người Mùa yêu đương muốn ngỏ Vụng về ngôn ngữ tình làm bằng dấu đôi tay. Bốn giờ đi dài thêm bốn giờ về Thời gian còn lại anh cho em tất cả em ơi Ta đưa ta đến vùng tuyệt vời Đêm lạc loài, giấc ngủ mồ côi. Người đi chưa đợi sáng Đưa nhau cuối đường sợ làm đêm vui rũ xuống Thương quê hương và bé nhỏ tình này Còn trong đôi mắt đỏ Vì mình 16 giờ bỏ trời đất bơ vơ...

VIDEO